Nguyễn Thị Lan Anh, học sinh lớp 8/2 - tấm gương vượt khó của Trường THCS Vĩnh Thành.

Như bao đứa trẻ khác, Lan Anh sinh ra trong một gia đình có đủ bố và mẹ. Bất hạnh ập xuống gia đình em lúc Lan Anh vừa sinh ra đời được 3 tháng tuổi, cha em mất và để lại hai mẹ con bơ vơ trong ngôi nhà đã từng hạnh phúc. Nhà nghèo, mẹ phải xa em để đi thành phố làm thuê. Mồ côi cha, không có mẹ bên cạnh nhưng cô học trò luôn nỗ lực vươn lên, ngoan ngoãn, chăm chỉ học tập được nhiều người yêu mến.

Cô học trò có dáng người cao, đôi mắt sáng. Lan Anh rất ít nói và khiêm tốn. Mấy lần tôi hỏi chuyện về gia đình Lan Anh buồn và trầm ngâm. Hoàn cảnh của em là một câu chuyện trải qua nhiều biến cố tôi biết được qua lời kể của cậu ruột của Lan Anh - người nuôi Lan Anh bây giờ.

Lan Anh sinh năm 2008. Cách đây 10 năm, Cha em không may mắc phải bệnh ung thư đã qua đời khi đó Lan Anh mới chào đời được 3 tháng tuổi. Thật bất hạnh cho gia đình em! Thời gian mẹ em cần sự yêu thương, chăm sóc, chở che nhất thì cha em đã bỏ ra đi vĩnh viễn. Thế là em không bao giờ được gọi tiếng “Cha” thiêng liêng, không bao giờ được nhìn thấy cha nữa.., có chăng sau này em lớn, em được nhìn thấy người Cha của mình qua bức ảnh thờ.

Cứ nghĩ nỗi buồn của gia đình em khi thiếu đi người cha rồi cũng sẽ qua đi theo thời gian, để hai mẹ con cùng nhau cố gắng vươn lên mà sống. Quãng thời gian Lan Anh không còn cha, bù đắp lại Lan Anh cũng được tình yêu thương của người mẹ và những người anh em họ hàng. Cuộc sống không có cha, mẹ con sum vầy bên nhau chỉ là thời gian ngắn, rồi lại vì cuộc sống mưu sinh, mẹ em phải chấp nhận rời xa em, rời xa tình yêu duy nhất của chị. Số phận thật nghiệt ngã, vừa mồ côi cha, cuộc sống lại nghèo khó, cái tuổi hơn bao giờ hết cần có cha, có mẹ ở bên…Lúc này chỉ còn mình em bơ vơ.

Cậu ruột của Lan Anh - ông Trần Văn Hận là người thân đã đứng ra đùm bọc, nuôi nấng em. Cứ thế Lan Anh được lớn lên trong tình thương của cậu ruột và sự che chở của họ hàng. Cậu mợ đã coi Lan Anh như con ruột, nuôi em ăn học cho bằng bạn bằng bè.

Dường như biết được số phận của mình, Lan Anh cũng luôn nỗ lực vươn lên trong học tập cũng như trong cuộc sống. Nếu tiếp xúc với em, ta bắt gặp ngay được sự cứng cáp hơn so với lứa tuổi. Lan Anh có vẻ “người lớn” hơn trong mọi việc làm. Ở trường Lan Anh luôn là một học sinh ngoan, chăm chỉ học tập, vâng lời cô giáo, gần gũi yêu thương , đoàn kết với bạn bè. Về nhà em là người cháu biết vâng lời cậu, luôn kính trên nhường dưới. Ngay từ năm em học, biết được hoàn cảnh của Lan Anh, Ban giám hiệu nhà trường, các thầy cô giáo, các bạn học sinh trong trường đều dành cho cô học trò mồ côi một sự cảm thông sâu sắc và luôn động viên để em nỗ lực vươn lên. Ngoài sự động viên về tinh thần, mọi khoản đóng góp của Lan Anh đều được nhà trường miễn. Có sự giúp đỡ nào từ nhà trường, từ các tổ chức xã hội, Ban giám hiệu nhà trường cũng dành sự ưu tiên đặc biệt cho em đầu tiên như: Học bổng Dương Kỳ Hiệp, Quà của chương trình “Tết yêu thương”; Quà Tết của cán bộ, giáo viên, học sinh trong toàn trường; Quà Trung thu “Đêm hội trăng rằm”; Quà tặng “áo ấm mùa đông”; … Còn với giáo viên nhà trường, những người trực tiếp giảng dạy em, là người có cơ hội được gần em nhiều nhất khi ở trường nên luôn dành tình thương của một thầy giáo, cô giáo – người cha, người mẹ hiền thứ 2 để có thể xoa dịu một phần nỗi đau em đã mất mát.

Chia sẻ về ước mơ của mình, Lan Anh nói: “Em sẽ cố gắng học thật giỏi để trở thành người tốt, một bác sĩ giỏi, chữa bệnh cho mọi người, làm được nhiều việc tốt giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn như em.”

Hình ảnh cô bé nghèo mồ côi cha đã in sâu trong tâm trí ai đã từng gặp em, nhất là ánh mắt và nụ cười hiền hậu của em. Cuộc sống khắc nghiệt đã cướp đi của em những người ruột thịt thân yêu nhất. Tuy thiếu thốn về mọi mặt so với các bạn cùng trang lứa nhưng em đã nỗ lực vươn lên để trở thành một tấm gương sáng cho các bạn học tập noi theo. Chúng ta hãy cùng thầm chúc cho ước mơ của em sẽ sớm thành hiện thực! Chúc cho cuộc sống luôn mỉm cười với em!